Montag, 23. Februar 2015

Thiên Chúa giáo dòng tu Đa Minh từ Phi Luật Tân tràn qua

Những gì Trò Tộ không biết để nói còn cần thiết hơn việc canh tân đất nước. Mục đích của canh tân là làm cho nước giầu mạnh, và phương tiện phải có là Nhà Nguyễn phải chủ động làm những điều trần Trò Tộ nghĩ ra. Và nói đến Trò Tộ người ta đều cho là các vua Nguyễn không nghe, không biết gì về thế giới người da trắng và còn làm ngược lại các điều trần. Sự thật là vua Gia Long, và sớm hơn nữa người da trắng đã đến Á châu, làm việc rất hiệu quả với nhau, nhất là Hải quân, chứng minh là công ty chữa tàu ở Sài Gòn tồn tại khi Gia Long còn chưa dọn đô về Huế. Công việc chấn hưng đất nước một cá nhân , dù đó là một ông Vua , hay một cá nhân có quyền có tiền và có tài có thể làm được. Các vua Việt nam nói rõ ,họ không có tiền, họ không biết và cũng không thể nào bóc lột dân vì dân Việt thì nghèo lắm, người Việt nghèo như người Âu châu thời Trung cổ , thế kỷ 5 cho đến thế kỷ 16. Nghèo như chúa Chổm ở Hà Nội , còn vua Bảo Đại thì nghèo lúc mới về từ Pháp đáng thuơng tâm , mà đã nghèo thì nhục. Ông vua Việt của Đại Quốc Việt Nam sống từ tiền trọ cấp của bộ Xã Hội Pháp thì làm sao có tiền trả lương cho kẻ hầu người hạ , đến cả ngàn ,đừng nói đến chuyện chi trả cho quân đội tức là khố xanh, khố đỏ. Cũng nhờ vua có vợ giầu lại thuần giáo giục công giáo nên vua mới đuổi hết gánh nặng cung tần mỹ nữ. Vua sài tiền của nhà vợ và tiền của Bảy Viẽn, từ Sòng Bạc Đại thế giới, Tài Sỉu, Sổ đề. Chắc Trò Tộ không rành về chuyện người Việt nghèo. Ông sống nhờ cơm nhà giòng và vì thế mới có kiến thức. Vì người Việt nghèo nên các cha Truyền giáo đến Việt nam mới dễ thành công, họ không cần biết tiếng Việt, họ có túi tiền từ ngoại quốc , ngay khi cha Đắc Lộ đến cửa Bạng vài ngày đã có người theo đạo. Ở cửa Bạng ông gặp các người dân chài lưới chỉ có cái khố, cái nghèo này có từ thời lập quốc Việt nam. Chuyện Chữ Đồng Tử có cái khố may mắn vẫn là chuyện thật đến thế kỷ 17. Trước cha Đắc Lộ một trăm năm đã có cha Inikhu đến đúng chỗ Trữ Đồng Tử đã sống là cửa sông Ninh Cơ , gọi là cửa biển Thần Phù. Đi sâu vào đất liền và nơi này là làng Bùi Chu, các cha đã truyền đạo và sống với dân cả trăm năm , lập nên trường đạo dạy tiếng La Tinh, lập cả nhà giám mục, nhà thờ. Thiên chúa giáo nói chung hay Giáo dòng Đa Minh đã khám phá ra một kho tàng lớn ở Việt Nam, đó là kho người nghèo khổng lồ. Họ có cơ hội dùng tiền để làm đạo. Nói là dòng Đa Minh vì dòng này gần như độc quyền truyền đạo ở đàng ngoài. Dòng Phan Sinh cũng là dòng nghèo , dòng khất sĩ nhưng không được tiếp tục truyền đạo. Năm 1753, một công đồng giả hiệu. cha chính Adrianus dùng quyền khiển trách và chống lại các cha Ðaminh. Toà Thánh đã gọi Ngài và các cha dòng Augustino phải bỏ VN trở về Âu Châu. Dòng Tên cũng phải ra khỏi sân khấu truyền đạo vì dòng Tên tôn trọng văn hóa sẵn có của bản xứ , 170 năm bị cấm , nay La Mã lại có Thánh Cha giòng Tên là một biến cố của đạo tối ư lớn. Năm 2015 Thánh cha Fransico đã cảnh cáo toàn hội đồng giám mục trong cuộc họp mặt năm mới là quí vị chỉ tham lam quyền lực. Vì thế đạo thiên chúa Việt Nam là đạo dòng Đa Minh ở Bắc Việt và nói rõ hơn là địa phận Bùi Chu. Trước tiên phải kể đến tài vật mà La Mã đổ vào Địa phận Bắc Việt Bùi Chu chẳng hạn. Tính đến năm 1907, địa phận đã có những con số tốt đẹp như sau: - 228192 giáo dân - 615 nhà thờ - 5 trại cùi - 5 Cô nhi viện - 2 bệnh viện - 19 tu hội Mến Thánh Giá - 3 Tu hội dòng Ða Minh. Bảng thống Kê các địa phận công giáo Việt Nam năm 1933 cho biết: Ðịa Phận Giáo Dân Linh Mục Bùi Chu 326967 199 Hà Nội 166800 193 Hải Phòng 162000 87 Vinh 148328 197 Saigon 99743 106 Phát Diệm 99236 93 Huế 72102 135 Qui Nhơn 60662 99 Hưng Hoá 45000 94 Bắc Ninh 40265 67 Kontum 19808 29 Lạng Sơn 3249 16 Nam Vang 76135 112 Theo trên địa phận Sài gòn chỉ bằng nửa về số Linh mục và 1 phần ba so với Bùi Chu. Một nhà thờ giá trị là bao nhiêu ? Đây là mô tả nhà Thờ Phú Nhai,1923 nhà thờ Phú Nhai Nhà thờ xây theo kiểu gothic, dài 88 mét, rộng 28 mét, 2 cây tháp cao 30 mét. Kể cả các làng không đạo cũng xây nhà thờ. Nói đến canh tân đất nước ta nghĩ đến 3 nước ở Đông Á có tình trạng giống nhau là Việt Nam, Đại Hàn và Nhật Bản. Đại Hàn và Nhật Bản trở thành 2 con rồng ở Châu á, còn Việt Nam trước sau nó vẫn là con giun.Cả 3 nước đều lệ thuộc chính trị Trung Hoa như nhau. Chính trị chống Tây học , đúng hơn là chống xâm lăng văn hóa Châu âu theo lối của Trung Hoa , làm hưng thịnh các tôn giáo và truyền thống tinh thần Á châu ngay từ khi làn sóng tôn giáo thiên chúa tràn mạnh vào Á Đông. Trước đó thì tính tự tôn và tự hào không có. Chúng ta là người Á Đông là vì các nước theo hùa với Trung Hoa phát triển 3 đạo lớn, Khổng , Phật , Lão. Chùa đền , lễ hội được lập lên khắp nơi. Ít ai biết mình là người Việt Nam , hay Á Châu chỉ từ khoảng 500 năm nay. Nước Nhật có vua Minh Trị canh tân nên mới phát triển , đó là lập luận của người mình khi nhắc tới trò Tộ. Sự thật không đúng , mà vì tôn giáo. Khoảng thời gian Tự Đức lăn lộn với Thiên Chúa giáo thì ở Nhật họ ngăn cản được dòng tu Đa Minh từ Phi Luật Tân tràn qua. Dòng Đa Minh đi đến đâu là nơi đó nghèo đói kiệt quệ đó , Thiên chúa giáo chủ yếu là dòng Đa Minh , với 3 lời khấn: Nghèo khó , trong sạch và vâng lời. Họ đã cai trị Châu Âu toàn thời Trung Cổ nối bước La Mã và đày đọa người Âu Châu môt ngàn năm, từ thế kỷ thứ 6 đến thế kỷ 16. Chính Dòng Đa Minh không cho Văn Minh vào Nhật , hay các nước họ đến , mà Việt Nam là một , họ nghĩ họ thừa sức nới rộng đất chúa , chỉ cần tiền nhà thờ. Ví dụ ở Trung Hoa là chuyện lập được Thái Bình Thiên Quốc , còn Việt Nam thì họ mở mang các Xứ Đạo miền Bắc , cũng lập tự vệ võ trang , cũng giúp phò Lê để lập chính quyền. Paris đã lập Hội Thừa Sai để thỏa hiệp với La Mã để hợp tác trước là truyền giáo vào Việt Nam. Theo lý luận của người Âu Châu thì ai khám phá ra đất nào thì họ có chủ quyền trên đất nấy . Vậy Việt Nam là của La Mã, dòng Tên. Còn Đại Hàn thì sao? Đại hàn thành công hơn Việt Nam vì họ Vận Động thành công phong trào Đông Học , Cả Phật giáo lẫn các sỉ phu Nho giáo đều võ trang chống Pháp , và họ đẩy lui được xâm lăng Pháp , trong khi đó Pháp vào được Đà Nẵng và nới rộng toàn miền Nam. Tại sao Phật giáo miền Nam , đàng trong , không vũ trang chống Pháp? Vì Triều Nguyễn đem 6 Giòng Tu bên Trung Trung Hoa vào Việt Nam ,và coi họ là chính thống đạo Phật , sự thật họ là những khách trú đến Việt Nam lập chùa và họ vẫn đọc các kính tiếng Trung. Trên cùng của họ là bổn phận với thầy tổ giòng, phải ơn và bảo vệ giòng. Các chuyện quyết tử trả thù ai sát hại huynh đệ, hay xâm phạm sư phụ ai cũng biêt. Lúc này thì không còn biết gì đến lẽ phải và luật pháp , đạo Phật Bắc Tông đáng buồn nhứ thế đó và nó vẫn tôn tại chú chưa đi vào quá khứ.Đối với họ chuyện chính trị là chuyện của chủ nhà , tội gì họ đổ xương máu, họ là người từ bi , chỉ đến thế kỹ 19, khoảng 1920 thì mới có một nhà Sư chịu khoác chiến bào là Thầy Huỳnh Phú Sổ , đạo Tịnh Độ phát sinh từ miền Nam, Sư này không nhập khẩu từ Trung Hoa. Sư đi học rất ít , nhưng rất giỏi chữ Hán , điều này nói lên là thầy học được chữ Hán tự trong gia đình , thầy phải gốc Hoa. Kinh kệ, sấm giảng tiếng Việt, khoảng 5 triệu tín đồ. Đạo Phật Việt Nam phải được coi là thành hình từ khi Hòa Thuợng Minh Châu dịch xong Đại Tạng Kinh ra tiếng Việt , xưa chỉ dùng bản dịch Trung Hoa. Thiên chúa giáo chủ yếu là dòng Đa Minh , với 3 lời khấn: Nghèo khó , trong sạch và vâng lời.Dùng những lời khấn này như mệnh lệnh của chúa, và cho quân đội đánh thuê, gây chiến tranh chiếm lĩnh thổ là ba lời khấn: Danh Dự , Trung Thành và vâng lời. Châu Âu toàn thời Trung Cổ bị chìm đắm trong chiến tranh , nghèo đói vì các lời khấn này. 6 lời khấn này cũng được đem vào Việt Nam trọn vẹn đó các bạn ạ. Trong đạo thì miền Bắc các linh mục và giáo dân hàng ngày vẫn sống với 3 lời khấn, các bài giảng cũng chỉ loanh quanh các lời khấn này , các cha Đa Minh là các danh thuyết giảng, họ làm người ta vào đạo và đến gần chúa. Nhưng cái sai của Đạo là cái Đích. Cái Đích của Đạo là nơi ngoài cuộc đời, sau đời người ta sống, nó là thiên đàng , thiên đình , niết bàn , cõi bồng lai. Thế ai lo và làm sao lo cho con Người , con người với đấng thiêng liêng, Phật, Chúa... không gặp vấn đề , Chúa và Phật đều câm và không khiêu khích. Các vị này chỉ yên lặng chờ hết 100 năm và sẽ ăn chắc tóm gọn con người. Trong cuộc chiến Pháp Việt thì 3 lời khấn còn lại được lính Lê Dương cất nằm lòng . Chính điều này Trò Tộ không biết. Đạo, nhất là đạo Thiên chúa không giải thoát linh hồn mà chỉ hứa chắc là sẽ cứu linh hồn. Tin thì tốt hơn. Đạo không chỉ nam được người ta phải sống như thế nào , và cũng không được phép chỉ định một điều gì về cách sống của con người. Con người phải được tự do , phải là một cá thể riêng biệt và trách nhiệm việc làm , phải cùng một mệnh giá. Nếu Đạo chỉ định con người sống theo 3 lời khấn thì toàn thể con người sẽ đi vào nghèo đói , vâng lời là điều từ chối trách nhiệm cá nhân. Trong sạch là thế nào : Không gần người khác phái nghĩa là trong sạch ? Như các cha ,hay cấm 140 ngày trong năm như giáo dân ,câu hỏi là để làm gì? Cái tai hại của Đạo Khổng và Đạo Phật cũng tương tự , bài viết sẽ dài dòng , nhưng sẽ nói về đạo Phật Hòa Hảo. Muốn làm việc chung với người Tây Phương không phải cầu thân, phải mở cửa khẩu là canh tân được đất nước. Điều này ông Tô đã tự nghĩ ra. Muốn nói chuyện với người Tây Phương mình phải có cách suy nghĩ như họ. Mình phải có cái suy nghĩ như họ , không phải mình vào đạo của họ là đủ , chính cái đạo mà ông Tộ theo, là cái đạo mà người tự do Tây Phương bài trừ. Khi mất 3 tỉnh miền đông, vua phái Ông Phan Thanh Giảng đi chuộc. Tại sao lại thất bại , vì ông Phan Thanh Giảng chỉ là một tay sai của vua Tự Đức , người Tây Phương không thuơng lượng với một người không thẩm quyền. Họ cần một chính khách Việt Nam là người đàm phán. Việt nam không có chính khách các ban có tin không ?, chỉ có tay sai , ví dụ như các vấn đề cận đại, ở cái chế độ Cộng Hòa Xã Hội Viêt Nam , các Bộ Trưởng , các Đại Sứ đi công tác không thành công vì họ chỉ là tay sai của đảng, họ không ký kết được các hiệp định, cái khổ hơn nữa là làm tay sai cho ai, thì không rõ. Đó là lối chơi của Việt Nam. Đó Việt Nam muốn mở của, nhưng không có chính khách thì không tác động. Với ý kiến này tôi góp thêm cho trò Tô, mở cửa Việt Nam. Con người thật sự làm chủ được quả đất này gần đây thôi, lịch sử có loài người vài chục ngàn năm nhưng chỉ khoảng 500 năm thì loài người mới là chủ nhân ông quả đất và ngày nay thì họ mới nhận ra họ phải bảo vệ tài sản độc nhất mà người có là quả đất, đó là một trách nhiệm. Vấn đề ý thức môi trường trỏ thành một chân lý , và chân lý là ,người ai cũng chết, được nới rộng ai ai cũng chết một loạt khi quả đất này chết. Trước 500 năm chủ nhân của thế giới là một nhân vật tưởng tượng trong các tôn giáo. Trong khoảng người Âu Châu đi đên tột cùng của nghèo khổ thì họ chợt tìm ra một lời giải. Đó là con người phải được giải phóng , linh hồn cần giải phóng là mối lo riêng cho cá nhân , nhưng lời giải của cuộc đời nó nằm chính trong cuộc sống, nó ở ngay tại Âu Châu và các nơi xa xăm khác ngoài Châu Âu. Các thuơng đoàn lưu hành khắp nơi có đường bộ, đường thủy. Xong người ta khám phá ra Mỹ Châu , Ấn Độ. Từ đây thế giới được vũ trang bằng một số tiền khổng lồ từ ăn cướp của người da đỏ. Nghề Ăn cướp lên ngôi với tên hiệu đi lập thuộc địa , ngoài ăn cướp còn bắt người da đem bán sang Mỹ Châu cũng là lợi nhuận của đi làm thuộc địa. Âu Châu được giải phóng nhờ thành công mạo hiểm , và một thế lực mạnh của Âu Châu là thiên chúa giáo La Mã cũng hồi sinh theo sống cho đến ngày nay. Sự thối nát tàn bạo của La Mã đã gây ra một phản ứng chống La Mã, ở Đức là Phản Thệ Giáo do Martin Luther khởi sướng. La Mã đã xử dụng ba lời khấn : Trong sạch, Vâng lời , nghèo khó làm công cụ xích hóa Âu Châu. Ba lời khấn này bị chứng minh là sai khi Martin Luther: 1. Không Vâng Lời nhiều chuyện và không đóng thuế, 2. Không trong sạch, lấy một nữ tu làm vợ,3. gia đình kinh doanh làm giầu. La Mã kinh hoàng và chiến tranh 30 năm giết chết 30 triệu người vì ý thức hệ Tin Lành- Thiên chúa ở thế kỷ 17, kết thúc bằng đình chiến. Một cuộc chiến tranh đã đem đến cho Âu Châu một nơi con người có tự do , bình đẳng và dân chủ như hiện nay. Âu Châu đã giải phóng con người với những giá trị đang áp dụng cho toàn thế giới, các cơ quan Quốc tế, Liên Hiệp Quốc lấy các giá trị tiến bộ này đạt ra các cơ quan quốc tế. La Mã tồn tại với 1,3 tỉ tín đồ mặc dù nó không có lý do gì tồn tại nữa , nó tồn tại ở Âu Châu vì nó tự nhiên thừa hưởng được sự phồn vinh của Âu Châu, nhưng càng ngày càng yếu, ở các nước nghèo khổ vì 3 lời khấn của thiên chúa giáo ngăn được họ xuống sâu hơn trong vực thẳm vì họ đang ở trong vực thẳm, quen đời sống u tối không nghỉ gì đến được giải phóng. Đến đây tôi nghĩ đến quê tôi , giáo phận Bùi Chu , Nam Định các cha Đa Minh là các ngôi sao sáng thời Trung Cổ Âu Châu tái sinh ở Việt Nam vang vang khuyên giáo dân ăn châu chấu mật ong, mặc áo rách để mở cửa cho chúa vào lòng mà không biết làm sao đem giá trị tự do, bình đẳng đến đó. Nơi đó phải có một Martin Luther phản thệ giáo đối chất với các cha thì tôi sẽ cùng góp sức. Ông Martin Luther mũi tẹt ăn rau lang ông có ở Bùi Chu không? Với bản chất của người Văn Minh, tự do, bình đẳng chúng ta mới quan hệ được vói thế giới Văn Minh. Dĩ nhiên chúng ta vẫn ở trong thế kẻ yếu. Kẻ mạnh trong thế giới tự do vẫn là những nước có khối ngoại tệ lớn và kỹ năng kỹ thuật và khoa học hiện đại. Không phải sát nhập vào cộng đồng Âu Châu là được dân giầu nước mạnh như một số nước ở Đông âu. Không nên có cái óc đơn giản như chàng vô địch quyền Anh Klicko bên Ucrain. Thời Pháp thuộc người Pháp giáo dục con dân Việt Nam những 80 năm dài về tự do, bình đẳng, hảy nhìn tờ giấy bạc Đông Dương, nào Egalite , Liberte rành rành, minh đã ở trong vòng văn minh mà mình không biết, sau cùng thì hậu duệ của các nho gia Văn Thân là Cụ Hồ đã đánh thằng Tây nó phải chạy bỏ mẹ nó. Khi Napoleon đăm quân xâm lăng Đức đã có nhiều người Đức đón chào, tại sao lại đón chào, vì Pháp vào dẹp nạn phong kiến ở Đức, xây dựng đời sống văn minh, và đem chiêu bài Tự Do, Bình Đẳng. Cũng quân Napoleon vào Việt Nam là nổi lên kháng Pháp rần rộ , vì tự ái người mình , vì họ cướp nước , vì họ phá hoại văn hóa mình. Những gì mình không biết là tự ái là tự ái của các ông nhà nho, quan nhà Nguyễn, nước mình là của riêng của họ Nguyễn Phúc , văn hóa mình là văn hóa Trung Quốc. Không ai tin và biết là nước Pháp đem Văn Minh , giải phóng con người đến Việt Nam , giải phóng khỏi phong kiến , mua lại một nửa Bắc Việt từ tay Thanh Triều , và giải phóng người Việt khỏi xích hóa của giòng tu Đa Minh. Người mình chỉ theo nhau mà nói , theo nhau mà làm. Tại sao ?. Vì mình không có tự chủ, không tự chủ vì không tự do , không tự do vì mình không muốn bình đẳng với người khác , mình phải ở trên người khác như ý các ông đồ Nho. Con người không suy nghĩ, tiêu biểu người Việt. Người Việt không có triết gia chỉ có người khôn ngoan cơ trí , ranh mãnh , rất nhiều túi khôn trong đầu , rất nhạy khi bị động , nhưng bảo đi thì không biết đi đâu , mưu kế trường kỳ. Để phục vụ người Việt , mình phải có những chính khách nói lên việc phải làm , và làm những điều mình nói , người nào viết cả cuốn sách cương lĩnh để người khác làm , ai không vừa mình thì mình thủ tiêu , mình nên coi việc làm này là xã hội đen mục đích làm vua chứ không là một công dân hay thị dân dân chủ. Việt nam đã có những nhân vật này và sẽ có những vị như thế. Con người sinh ra đã có tự do , nó không là cái quí nhưng nó là cái cần thiết, cần như không khí để thở. Quí phải nói là tiền bạc. Nhưng phải nhiều và phải được sử dụng vì thế mình phải trân trọng các nhà tư bản , vì họ đặt tiền của họ vào nơi nguy hiểm. Còn những đại gia Việt Nam hiện thời lại khác, họ dùng ngoại bản là tiền của ngân hàng và còn cố ý làm cho thất thoát. Nếu theo tình hình Việt Nam hiện nay không ai, không luật pháp nào trách nhiệm được họ vì họ là người của đảng ,mà đảng thì không phải là người. Đảng mà có tự do thì con người không cần thiết ở mảnh đất này nữa, muốn đi đâu thì đi. Điều đơn giản là con người và con người với con người. Chúng ta sẽ thấy người Tây Phương là bạn. Chúng ta sẽ cảm động thường thấy người Tây coi mình như con người dù khác màu da và tiếng nói cũng như khác họ về quan niệm siêu hình. Mình phải là con người đã được giải phóng khỏi mọi ràng buôc. Đây là một điều trần cần thực hiện. Đoàn Văn Hội Nhân Xã Sư Vạn Hạnh, 171 P3,Q10, chợ Lớn Việt Nam 22.02.2015

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen